Lưỡng Quyền
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Chỉ cho Thanh Văn quyền thừa và Duyên Giác quyền thừa, đối lại với Nhất Thực thừa là Bồ Tát Thừa. Bài tựa Pháp Hoa Huyền Tán (Đại 34, 651 thượng), nói: Dựng Nhất Thực thì gồm trọn Thái Hư, lập Lưỡng Quyền thì bao trùm vạn tượng. Tông Tam Luận thì căn cứ vào kinh Pháp hoa cho Nhị Thừa là Quyền thừa, Bồ Tát là Thực thừa, vì thế, Thanh Văn quyền thừa và Duyên Giác quyền thừa đối lại với Bồ Tát Nhất Thực thừa mà gọi là Lưỡng Quyền. Quyền là quyền xảo, Quyền Giả, quyền nghi, tạm thiết lập; còn Thực là chân thực, thẩm thực, trí tuệ, vĩnh thi vi... Ngoài ra, tông Thiên thai, tông Hoa nghiêm cũng lại y cứ theo kinh Pháp hoa mà nêu ra thuyết Tam Thừa Phương Tiện, Nhất Thừa chân thực, tức là ngoài Tam Thừa còn lập riêng Nhất Phật Thừa, cho rằng Thanh Văn, Duyên Giác và Bồ Tát đều là Phương Tiện Quyền thừa, chỉ có Phật Thừa mới là Thực thừa... [X. kinh Đại bảo tích Q. 94.; luận Cứu Cánh Nhất Thừa bảo tính Q. 2.; Đại Thừa Trang Nghiêm Kinh Luận Q. 4.; Hoa Nghiêm Kinh Thám Huyền Kí Q. 1.; Hoa Nghiêm Ngũ Giáo Chương Nghĩa Uyển sớ Q. 1.] (xt. Tam Thừa).