Lục Chủng Nhiếp

《六種攝》 liù zhǒng shè

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Nhiếp hàm ý là thu lấy, nhận lấy. Theo kinh Bồ Tát Địa trì quyển 11, Bồ Tát dùng 6 pháp để thu nhiếp các Chúng SinhQuá Khứ, hiện tại và mãi mãi về sau, không biết mỏi mệt. Sáu pháp đó là:
1. Đốn nhiếp: Đốn là nhanh chóng. Từ khi mới phát tâm, đối với các Chúng Sinh, Bồ Tát có ý tưởng họ chính là cha mẹ, nên tùy theo sức mình, Bồ Tát tạo mọi sự vui thích làm Lợi Ích để thu nhiếp họ.
2. Tăng Thượng nhiếp: Sau khi phát tâm, đối với cha mẹ, Bồ Tát khởi tâm tôn trọng, dùng các Phương Tiện khuyên cha mẹ tu Thiện Pháp, tùy thời cúng dường, nhớ ơn báo ơn. Đối với vợ con, họ hàng, dạy tu pháp lành, giúp họ thắng tiến. Nếu Bồ Tát làm vua, thì nhiếp phục nhân dân theo đúng Chính Pháp, không xử phạt một cách trái phép, dùng tài pháp làm Lợi Ích cho họ, tùy theo khả năng, dạy các Chúng Sinh, siêng tu Thiện Pháp.
3. Thủ nhiếp: Bồ Tát thường thu nhiếp Chúng Sinh bằng 2 pháp là: a) Xả tâm: Đem tiền của làm Lợi Ích cho hết thảy Chúng Sinh, khiến họ không còn nghèo khổ. b) Từ bi tâm: Dùng Chính Pháp giáo hóa tất cả Chúng Sinh, khiến họ xa lìa Tà Kiến.
4. Cửu nhiếp: Bồ Tát Nhiếp Thủ Chúng Sinh trải qua nhiều số kiếp, giáo hóa lâu dài mới được thành thục.
5. Bất cửu nhiếp: Bồ Tát Nhiếp Thủ Chúng Sinh, chỉ giáo hóa trong thời gian ngắn mà họ đã được thành thục.
6. Hậu nhiếp: Sau 5 Nhiếp pháp ở trước, cuối cùng, Bồ Tát Nhiếp Thủ Chúng Sinh làm cho họ được thành thục ngay trong đời này.