Lục Chủng Pháp Sư

《六種法師》 liù zhǒng fǎ shī

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Lục pháp sư. Sáu loại pháp sư. Pháp sư là người đối với Diệu Pháp có thể tự thể ngộ, lại có khả năng đem Diệu Pháp dạy bảo người khác. Cứ theo luận Đại trí độ quyển 16 thì 6 loại pháp sư là:
1. Tín lực cố thụ: Vị pháp sư đem lòng tin lắng nghe Chính Pháp, dù chỉ 1 câu kinh, 1 bài kệ cũng nhận lãnh trong tâm.
2. Niệm Lực cố trì: Vị pháp sư nhờ sức ghi nhớ nên giữ gìn pháp đã được nghe, không quên mất.
3. Khán văn vi độc: Vị pháp sư xem văn kinh và tuyên đọc cho mọi người nghe.
4. Bất vong vi tụng: Vị pháp sư thuộc lòng văn kinh và đọc tụng tự nhiên, không có quên mất.
5. Tuyên truyền vi thuyết: Vị pháp sư đem pháp mình nhận lãnh được, lần lượt tuyên thuyết cho người khác nghe.
6. Nan hiểu tu thích: Những kinh giáo do đức Phật nói nghĩa lí sâu xa, khó hiểu rõ được, bởi thế, vị pháp sư cần phải giải thích cho mọi người, giúp họ Liễu Ngộ.