Lục Chủng Điều Phục

《六種調伏》 liù zhǒng diào fú

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Sáu pháp của Bồ Tát dùng để Điều Phục các Sự Chướng ngại:
1. Tính Điều Phục: Bồ Tát vốn có chủng tính Thiện Căn, cho nên tu Thiện Pháp để Điều Phục các Phiền Não Chướng của thân tâm.
2. Chúng Sinh Điều Phục: Bồ Tát Điều Phục tất cả Chúng Sinh, rõ biết sự sai khác giữa tính Thanh Văn, tính Duyên Giác, cho đến Căn Tính của người và trời, để khiến tất cả Chúng Sinh đều có thể Đắc Đạo.
3. Hạnh Điều Phục: Bồ Tát tu muôn hạnh Điều Phục Phiền Não, vì Chúng Sinh mà tu Khổ Hạnh nên không hối hận.
4. Phương Tiện Điều Phục: Bồ Tát dùng mọi Phương Tiện Điều Phục Chúng Sinh, đối với người mới phát tâm, dạy giữ gìn giới cấm để thoát li Sinh Tử, đối với người đã phát tâm thì khiến gần gũi bạn lành, Thụ Trì kinh pháp.
5. Thục Điều Phục: Đối với Chúng Sinh không có Thiện Căn, Bồ Tát nói về sự vui sướng ở cõi người, cõi trời, khiến phát tâm Bồ Đề; còn đối với Chúng SinhThiện Căn, Bồ Tát tuyên Thuyết Pháp xuất Thế Gian, khiến họ tăng trưởng Thiện Căn để thành thục thiện quả.
6. Thục Điều Phục ấn, Ấn là Pháp Ấn: Tự thân Bồ Tát đã thành thục Thiện Pháp mà in vào tâm mình. Ấn có 3 thứ: a) Hạ thục Điều Phục ấn: Bồ Tát Chuyên Niệm Bồ Đề, tâm tuy nhu nhuyến nhưng chưa được thanh tịnh. b) Trung thục Điều Phục ấn: Tâm Bồ Tát tuy được thanh tịnh, nhưng chưa Thể Đạt tới trạng thái tĩnh lặng rốt ráo. c) Thượng thục Điều Phục ấn: Bồ Tát tu hành nhiều kiếp, hoàn toàn thanh tịnh, tuyệt đối vắng lặng, đạo phẩm tròn đầy. [X. kinh Bồ Tát thiện giới Q. 3.].