Luận Gia

《論家》 lùn jiā

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

I. Luận Gia. Người sáng tác luận, như các Bồ Tát Long Thụ, Thiên thân v.v... soạn những bộ luận để tuyên dương giáo pháp của đức Phật. [X. Kim Quang Minh văn cú Q. 4.].
II. Luận Gia. Cũng gọi Thành luận nhân, Thành luận sư, Luận nhân, Luận sư. Chỉ cho Luận sư của tông Thành thực. Ma Ha Chỉ Quán quyển 8 phần cuối của ngài Trí Khải (Đại 46, 112 thượng), nói: Số Luận sư cho rằng làm thân bồ câu, chim sẻ là báo quả, còn nhiều Dâm Dục là tập quả. Nhưng Luận Gia thì nói thân bồ câu và Dâm Dục đều là báo quả, Dâm Dục do tham Phát Khởi, tham là tập quả. Theo Duy Ma Kinh Sớ am la kí quyển 16 của ngài Ngưng Nhiên, người Nhật bản, trong các tác phẩm của các Tông Tổ như Đại sư Trí Khải, Đại sư Cát Tạng v.v... thường đề cập đến các bậc thầy đời xưa như Số gia, Luận Gia, Địa sư, Nhiếp sư v.v..., trong đó, Luận Gia tức là Luận sư của tông Thành thực. Ngoài ra, Ma Ha Chỉ Quán quyển 6 thượng, 8 thượng, hạ, 9 thượng, Pháp Hoa Huyền Luận quyển 10, Pháp Hoa Nghĩa Sớ quyển 1, 7 v.v... có dùng từ Thành luận nhân, còn Pháp Hoa Huyền Nghĩa quyển 10 thượng, Ma Ha Chỉ Quán quyển 3 thượng, Pháp Hoa Nghĩa Sớ quyển 4,6 thì dùng từ Thành luận sư; Ma Ha Chỉ Quán quyển 5 thượng dùng từ Luận nhân, Pháp Hoa Huyền Nghĩa quyển 10 thượng thì dùng từ Luận sư. (xt. Thành Thực Tông).