Luân Đoá

《輪埵》 lún duǒ

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chỉ cho vành tai tròn trịa đẹp đẽ của đức Phật, là tướng thứ 42 trong 80 tướng tốt. Kinh Đại Bát Nhã Ba La Mật đa quyển 381 (Đại 6, 968 trung), nói: Đức Thế Tôn có vành tai dày, lớn và dài chấm vai, luân đóa Thành Tựu.