Long Thụ Bồ Tát Khuyến Giới Vương Tụng

《龍樹菩薩勸誡王頌》 lóng shù pú sà quàn jiè wáng sòng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Phạm:Suhfl-lekha. Tạng:Bzes-pa#i sprií-yig. Tác phẩm, 1 quyển, do ngài Nghĩa Tịnh dịch vào đời Đường, được thu vào Đại chính tạng tập 32. Đây là tác phẩm của ngài Long Thụ nhằm khuyên răn vị Quốc Vương ở Nam Ấn Độ. Nội dung gồm 126 bài kệ tụng, theo thể 5 chữ 4 câu. Trong đó, 3 bài tụng đầu tiên nói rõ mục đích soạn thuật, 41 bài kế tiếp là nói về 6 Ba La Mật, 8 chi Thánh giới, thiểu dục v.v..., 13 bài tiếp theo bàn về 5 Cái (Phiền Não), 5 pháp tối thắng, 3 kết, 3 học, v.v..., 50 bài tiếp theo nói về vô thường và những nỗi khổ não trong 6 đường như Địa Ngục, quỉ đói, v.v..., 13 bài tiếp đó là thuyết minh về 7 phần Bồ Đề, 12 Duyên Khởi, 8 Thánh Đạo, 4 Thánh Đế, v.v..., 6 bài cuối cùng nêu Danh Hiệu của đức Phật A di đà và Bồ Tát Quán Tự Tại. Vị vua được nói đến trong sách này, ngài Nghĩa Tịnh dịch là Thân Hữu Thừa Thổ Quốc Vương, ngài Cầu Na Bạt Ma đời Lưu Tống dịch là Thiền Đà Ca Vương, ngài Tăng Già Bạt Ma đời Lưu Tống dịch là Minh Thắng Công Đức Vương, Tây tạng dịch là Đức Tây Âu Đắc Vương (Tạng: Bde-spyod), Nam hải kí qui Nội Pháp truyện quyển 4 dịch hiệu là Sa Na Bà Hán Na, tên là Thị Dần Đắc Ca. [X. Khai Nguyên Thích Giáo Lục Q. 9.; History of Buddhism by Bu-ston (E. Obermiller)].