Long Thiên

《龍天》 lóng tiān

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

I. Long Thiên. Danh Hiệu của 1 đức Phật ở đời Quá Khứ. Kinh Vô lượng thọ quyển thượng (Đại 12, 266 hạ), chép: Đức Phật bảo tôn giả A nan: Thủa xưa, cách nay vô lượng số kiếp không thể nghĩ bàn (...) có đức Như Lai tên là Quang Viễn (...), đức Như Lai kế tiếp hiệu là Long Thiên.
II. Long Thiên. Chỉ cho Long chúng và Thiên chúng trong 8 bộ chúng, là những vị Thiện Thần hộ trì Phật Pháp. [X. kinh Thiên Thủ Quan Âm].
III. Long Thiên. Từ gọi chung 2 Bồ Tát Long Thụ và Thiên thân (Thế Thân).