Long Thí Nữ Kinh

《龍施女經》 lóng shī nǚ jīng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Kinh, 1 quyển, do ngài Chi Khiêm dịch vào đời Ngô, Trung Quốc, được thu vào Đại chính tạng tập 14. Nội dung kinh này thuật lại việc đức Phật đi đến vườn cây Nại Thị ở thành Tì xá li, người con gái của Trưởng giả Tu phúc là nàng Long thí vừa thấy tướng hảo của đức Phật liền phát tâm Bồ Đề, tu hạnh Bồ Tát. Lúc ấy, ma liền hóa làm cha nàng dụ dỗ tu theo Tiểu Thừa, nhưng nàng không hề lay động. Ma lại nói: Người tu hạnh Bồ Tát không được tham đắm Thế Gian, không tiếc thân mệnh, nếu có thể nhảy từ lầu cao xuống đất thì được Thành Phật. Nàng Long thí liền nhảy từ trên lầu xuống, nhưng chưa chạm đất thì đã biến thành thân con trai. Về sau, được cha mẹ cho phép theo Phật Xuất Gia tu hành. Theo Khai Nguyên Thích Giáo Lục quyển 2, kinh này là bản dịch khác của kinh Long thí Bồ Tát bản khởi. [X. Xuất Tam Tạng kí tập Q. 2.; Lịch Đại Tam Bảo Kỉ Q. 5.].