Long Nữ Thành Phật

《龍女成佛》 lóng nǚ chéng fú

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chỉ cho Long Nữ 8 tuổi nhờ Công Đức Thụ Trì kinh Pháp hoa mà Thành Phật. Cứ theo phẩm Đề Bà Đạt Đa trong kinh Pháp hoa quyển 4, thì Long Nữ là con gái của vua rồng Sa kiệt la, mới có 8 tuổi mà trí tuệ sắc bén, có khả năng Thụ Trì Bí Tạng sâu xa của Phật, trong khoảng giây lát phát tâm Bồ Đề, liền được bất Thoái Chuyển (không sụt lui). Long Nữ lại dâng cúng đức Phật 1 viên ngọc quí, nhờ Công Đức ấyliền được chuyển thân nữ thành thân nam, đầy đủ hạnh Bồ Tát. Trong khoảng Sát Na, trụ ở Thế Giới Vô cấu tại phương Nam, ngồi trên hoa sen báu, thành Đẳng Chính Giác, đầy đủ 32 tướng tốt, 80 vẻ đẹp, nói pháp cho tất cả trời người. Bồ Tát, Thanh Văn, Thiên Long Bát Bộ, nhân, Phi Nhân, v.v... ở Thế Giới Sa Bà, từ xa trông thấy Ngài đều vui mừng Kính Lễ. Ở Ấn Độ cổ đại, địa vị của người phụ nữ rất thấp. Phật giáo Tiểu Thừa cho rằng thân người phụ nữ nhơ nhớp, không thể Thành Phật, nhưng Phật giáo Đại Thừa thì chủ trương tất cả Chúng Sinh đều có khả năng Thành Phật, cho nên trong kinh nói người phụ nữ có thể chuyển thành thân nam mà Thành Phật. Bởi thế, về phương diện lí luận tu hành, thuyết Long Nữ Thành Phật đã cho thấy rõ sự phát triển của Phật giáo Đại Thừa. [X. kinh Tu ma đề Bồ Tát; phẩm Nữ bảo cẩm thụ quyết trong kinh Hải long vươngQ. 3.; phẩm Bát hiền thánh trai trong kinh Bồ Tát xử thai Q. 7.; Pháp hoa kinh Huyền Nghĩa Q. 5. phần đầu; Pháp hoa kinh văn cú Q. 8. phần cuối]. (xt. Nữ Nhân Vãng Sinh).