Linh Cốc Tự

《靈穀寺》 líng gǔ sì

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chùa ở phía nam Chung Sơn, đông bắc thành phố Nam Kinh, tỉnh Giang tô, Trung Quốc, do Thiền Sư Bảo Chí sáng lập vào thời Lưu Tống thuộc Nam triều, có tên là chùa Bảo Lâm. Thời Lương Vũ Đế, chùa được đổi tên là Khai thiện, đến đời Tống gọi là chùa Thái bình hưng quốc, sau lại đổi là chùa Tưởng sơn, cửa Sơn Môn (Tam quan) có tấm biển đề dòng chữ: Đệ Nhất Thiền Lâm. Khoảng năm Hồng vũ (1368-1398) đời Minh, chùa được dời đến chân núi phía đông, được vua ban hiệu là chùa Linh cốc. Chùa này có qui mô rất lớn, từ Sơn Môn (Tam quan) đến Đại điện cách nhau khoảng 3 cây số, dọc đường nhà điện san sát, được xem là ngôi chùa nổi tiếng bậc nhất ở Kim lăng. Về sau, chùa bị giặc Thái bình thiên quốc phá hủy, chỉ còn lại Đại điện là kiến trúc đầu đời Minh. Năm Dân quốc 17 (1928), sau cuộc Bắc phạt, chính phủ có xây tháp để kỉ niệm các chiến sĩ trận vong ở chùa này và đặt tên là Linh Cốc Tự tháp. Hiện nay, trong chùa có tháp Xá Lợi thờ xương đầu của ngài Huyền Trang và tàng trữ các di vật văn hóa Phật giáo được tìm thấy trong tháp Lôi phong như: Kinh Nhất Thiết Như Lai tâm Bí Mật toàn thân Xá Lợi Bảo Khiếp Ấn Đà La Ni, di tích chép kinh của người đời Đường, v.v... [X. Kim Lăng Phạm Sát Chí Q. 3.; Đại Minh Nhất thống chí Q. 6.].