Liên Tông

《蓮宗》 lián zōng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: còn gọi là Liên Môn (), là Tông Môn tôn thờ ý chỉ của Liên Xã () và nguyện cầu Vãng Sanh về cõi Tịnh Độ của Phật A Di Đà, tức Liên Bang (); là tên gọi khác của Tịnh Độ Tông (). Tông Phái này vốn Phát Khởi từ việc Huệ Viễn (, 334-416) nhà Đông Tấn, sáng lập ra Bạch Liên()Đông Lâm Tự (), Lô Sơn (), Phát Nguyện Vãng Sanh Tây Phương Tịnh Độ. Tác phẩm (, Taishō Vol. 47, No. 1973) quyển 1 do Ưu Đàm Phổ Độ () biên tập, cho biết rằng: “Đông Tấn Viễn Công Tổ Sư, nhân thính Di Thiên Pháp sư giảng Bát Nhã Kinh, hoát nhiên đại ngộ, nhập ư vô lượng thậm thâm Tam Muội, du chỉ Lô Sơn, dữ Cao Tăng triều sĩ Kết Duyên tu hành; cố vân chư giáo Tam Muội kỳ danh thậm chúng, công cao dị tấn, Niệm Phật vi tiên, nhân dĩ Bạch Liên danh kỳ xã yên (, Tổ Sư Huệ Viễn nhà Đông Tấn, nhân nghe Pháp sư Di Thiên giảng Kinh Bát Nhã mà hoát nhiên đại ngộ, nhập vào vô lượng Tam Muội [Định] thâm sâu, đến dừng chân tại Lô Sơn, cùng với các Cao Tăng, nhân sĩ triều đình Kết Duyên tu hành; nên mới bảo rằng Tam Muội của các giáo phái tên gọi rất nhiều, [trong đó] Công Phu cao mà dễ tiến triển, Chính Niệm Phật là trên hết; nhân đó lấy hoa sen trắng đặt tên cho xã này vậy).” Hơn nữa, hoa sen là tượng trưng cho y báo của Cực Lạc, Chúng Sanh của Quốc Độ ấy đều lấy hoa sen làm nơi cư trú, lấy đài sen để nguyện sanh vào đó; cho nên có tên Liên Tông. Trong Tịnh Độ Tư Lượng Toàn Tập (, Tục Tạng Kinh Vol. 61, No. 1162) quyển 6 có đoạn rằng: “Thiền Tông mích tâm vô xứ, tức đăng Tổ vị; Liên Tông Tâm Phật lưỡng vong, diệc tê Thượng Phẩm, dĩ thử chứng chi (, Thiền Tông tìm tâm không nơi chỗ, liền Chứng Quả vị Tổ; Liên Tông thì tâm và Phật đều quên, cũng lên Thượng Phẩm, lấy đây làm chứng vậy).”