Liên Tông Bảo Giám

《蓮宗寶鑒》 lián zōng bǎo jiàn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Lô Sơn Liên Tông Bảo Giám, Lô Sơn Liên Tông Bảo Giám Niệm Phật chính nhân, Niệm Phật bảo giám. Tác phẩm, 10 quyển, do ngài Ưu đàm Phổ Độ soạn ở chùa Đông lâm, Lô Sơn, vào đời Nguyên, Trung Quốc. Ngài Ưu đàm Phổ Độ cảm thương vì thời bấy giờ nhiều người gọi là Liên Tông, nhưng không hiểu được ý chỉ của Sơ tổ Tuệ viễn, lại bị các tà thuyết Mê Hoặc, cho nên biên tập các lời nói trong các kinh sách rồi thêm bớt hoặc nhuận sắc mà thành sách này, để hoằng dương yếu chỉ Niệm Phật chân chính hầu cứu vãn thời tệ. Nội dung chia làm nhiều chương và Cương Mục, thứ tự sau: Niệm Phật chính nhân 14 chương; Niệm Phật chính giáo 19 chương; Niệm Phật Chính Tông 8 chương; Niệm Phật chính phái 22 chương; Niệm Phật Chính Tín 6 chương; Niệm Phật chính hạnh 14 chương; Niệm Phật chính nguyện 7 chương; Niệm Phật vãng sinh chính quyết 12 chương; Niệm Phật chính báo 5 chương; Niệm Phật chính luận 25 chương. trong 10 quyển, đầu mỗi quyển là phần tổng thuyết, tiếp theo là chính văn của các kinh luận, Hành Trạng của các bậc Cổ Đức, giáo ngữ... [x. đại minh Tam Tạng Thánh Giáo bắc tạng Mục Lục q.4; đại thanh Tam Tạng Thánh Giáo Mục Lục q.5; nguyên sử q.22].