Lễ Túc

《禮足》 lǐ zú

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

s: pāda-vandika: lạy dưới chân; tức là lấy đảnh đầu, mặt lạy xuống chạm với Chân Phật, để thể hiện sự quy kính tuyệt đối về thân và tâm; còn gọi là Đảnh Lễ (), Tiếp Túc Tác Lễ (, lễ lạy chạm chân), đầu diện Lễ Túc (, đầu mặt lạy dưới chân), Khể Thủ Lễ Túc (, cúi đầu lạy dưới chân), Đảnh Lễ song túc (, đầu lạy hai chân), Khể Thủ tiếp túc (, cúi lạy chạm chân). Đây là hình thức thể hiện sự tôn kính tối thượng của Ấn Độ. Trong Thân Thể con người, đầu được xem là tối cao, tối thượng, nơi tôn kính và chân là chỗ thấp kém nhất, chạm đất; nên thành ngữ Việt Nam có câu: “đầu đội trời, chân đạp đất”. Thế nhưng, một khi lấy đầu hạ thấp xuống mà Đảnh Lễ sát chân của đấng tôn kính, hoặc lạy xuống đất; có nghĩa là tỏ bày sự Cung Kính tột bực. Cho nên, trong các Kinh Điển còn ghi lại cho biết rằng khi bất cứ người nào đến thăm viếng, thọ pháp với đức Thế Tôn, trước hết đều Đảnh Lễ dưới chân Ngài, rồi đi nhiễu quanh Ngài và ngồi qua một bên. Như trong Phật Thuyết A Nan Đồng Học Kinh (, Taishō Vol. 2, No. 149) có đoạn: “Thị thời A Nan, chí Thế Tôn sở, đáo dĩ đầu diện Lễ Túc, tại Nhất Diện lập (, lúc bấy giờ A Nan, đến chỗ của Thế Tôn, khi đến nơi thì đầu mặt cúi lạy dưới chân Ngài, rồi đứng qua một bên).” Hay như trong Trùng Trị Tỳ Ni Sự Nghĩa Tập Yếu (, Tục Tạng Kinh Vol. 40, No. 719) quyển 15 có câu: “Cấp Cô Trưởng Giả, mỗi hướng Kỳ Viên thọ tân Tỳ Kheo kinh, đản tất tiên Lễ Túc nhi hậu Thuyết Pháp (, Trưởng Giả Cấp Cô Độc, mỗi khi đến Kỳ Viên giảng kinh cho các Tỳ Kheo mới, đều trước hết lạy dưới chân [họ] rồi sau đó mới Thuyết Pháp).” Trong Phước Cái Chánh Hành Sở Tập Kinh (, Taishō Vol. 32, No. 1671) quyển 3 cũng có đoạn rằng: “Vãng nghệ Phật sở, đầu diện Lễ Túc, tâm hoài ưu não, thế lệ bi khấp, sám tạ tiên cữu (, đến thăm chỗ Phật, đầu mặt lạy duới chân, tâm lo sầu não, nước mắt ràn rụa, Sám Hối tội trước).” Trong Tỳ Ni Nhật Dụng Thiết Yếu (, Tục Tạng Kinh Vol. 60, No. 1115) có dẫn bài kệ Quán Tưởng Lễ Phật của Bồ Tát Văn Thù Sư Lợi (Sanskrit: Mañjuśrī, ): “Năng lễ sở lễ tánh Không Tịch, Cảm Ứng Đạo Giao nan tư nghì, ngã thử Đạo Tràng như đế châu, Thập Phương chư Phật ảnh hiện trung, ngã thân ảnh hiện chư Phật Tiền, đầu diện tiếp túc quy mạng lễ (, người lạy đấng được lạy tánh vắng lặng, Cảm Ứng Đạo Giao tiếp khó nghĩ bàn, Đạo Tràng con đây như châu ngọc vua, mười phương chư Phật hình ảnh hiện ra, đầu mặt chạm chân quy mạng kính lạy).”