Lăng Sơn

《淩山》 líng shān

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Tên núi ở phía Bắc huyện Ô thập, tỉnh Tân cương, Trung Quốc, là ngọn Mục tạp nhĩ đặc thuộc dãy núi Thiên sơn, có lẽ là ngọn Bạt đạt (Ba da) hiện nay. Lăng nghĩa là băng giá, đóng băng. Theo Tây vực kiến văn lục quyển 1, Y lê và Ô thập giao nhau tại Mục Túc lỗ tháp ban, núi ở vùng này tuyết phủ quanh năm, trắng xóa như bạc, là ngã tư đường nối liền Nam, Bắc. Khi Tam Tạng Huyền Trang sang Ấn Độ cầu pháp có đi ngang qua núi này. [X. Đại Từ Ân Tự Tam Tạng Pháp Sư Truyện Q. 2.].