Lâm Ngạn Minh
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
(1868-1945) Danh Tăng kiêm học giả Nhật bản thuộc tông Tịnh Độ, hiệu Hương dự, tự là Mai thụ, Qui đường. Sư Xuất Gia năm lên 8 tuổi, 19 tuổi sư đến Đông kinh thờ các ngài Y đạt Linh kiên và Hắc điền Chân động làm thầy, theo học Phật Pháp ở trường Phật Học của tông Tịnh Độ. Về sau, sư lại chuyên nghiên cứu Duy Thức học. Năm 27 tuổi, sư trụ trì chùa Đại tú ở Thiển thảo và giữ các chức vụ như: Giáo thụ và Hiệu trưởng trường Tịnh Độ Tông, Chủ nhiệm giáo học kiên giáo sư học viện Cao đẳng, Thượng Thủ Đạo Tràng Tổng Bản Sơn Chuyên Tu, Giảng sư môn Triết học của trường Đại học Đế quốc tại Đông kinh, Đại Tăng Chính, Tổng thư kí hội Nghiên cứu Phật giáo Nhật hoa, v.v... Sư sáng lập các tạp chí Phù tông công luận, Nhật Hoa Phật giáo nghiên cứu hội, ra sức phát triển sự giao lưu Phật giáo giữa 2 nước Nhật Trung; suốt đời chuyên nghiên cứu tông học của Tịnh Độ và đặt nền tảng vững chắc cho sự nghiên cứu này. Ngoài ra, sư cũng thông hiểu Duy Thức và Nhân Minh. Năm Chiêu hòa 20 (1945) sư tịch, thọ 78 tuổi. Sư có các trứ tác: Chuyển Thức luận chi nghiên cứu, Tân đính Thụ Bồ Tát Giới Nghi. Niệm Phật Pháp hoa luận, Ất hợi phỏng Hoa lục, Kỉ mão phỏng Hoa lục, Đại Thừa Khởi Tín Luận tân nghiên cứu. [X. Mai thụ truy tưởng; Cận đại Tịnh Độ Tông tăng anh truyện].