Lạc Dương

《洛陽》 luò yáng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cố đô của Trung Quốc nằm về phía nam sông Hoàng thuộc Tỉnh Hà nam, cùng với Trường an là những đô thành quan trọng trong lịch sử Trung Quốc. Vào thời nhà Chu, Lạc Dương được gọi là Lạc ấp, là Đô Thị trung tâm của toàn quốc lúc bấy giờ. Đến các đời Đông Hán, Tào Ngụy, Tây Tấn, Bắc Ngụy, v.v... thì Lạc Dương được đặt làm Thủ đô, sang đời Tùy, Đường thì trở thành Đông đô cực kì phồn thịnh, cũng có thể nói là nơi trung tâm của thời đại phát triển Phật giáo…………. Hơn nữa, có nhiều thuyết cho rằng Lạc Dương là nơi Phật giáo được truyền vào đầu tiên. Cứ theo truyền thuyết, vào năm Vĩnh bình thứ 10 (67) đời Đông Hán, vua Minh Đế phái Sứ Giả đến Tây vực thỉnh tượng Phật và Kinh Điển, thỉnh các vị Cao Tăng như Ca Diếp Ma Đằng, Trúc Pháp Lan đến Lạc Dương. Sau đó, vua ban sắc xây chùa Bạch Mã thỉnh 2 ngài Ca Diếp Ma Đằng và Trúc Pháp Lan ở, đây là ngôi chùa đầu tiên tại Trung Quốc. Đồng thời, 2 ngài Phiên Dịch Kinh Tứ thập nhị chương tại chùa này; như vậy, Kinh Tứ thập nhị chương cũng là Kinh Đầu tiên được truyền dịch tại Trung Quốc. Những điều được trình bày trên đây, tuy còn nhiều điểm khả nghi, nhưng có thể xác định được rằng công việc Dịch Kinh từ thời Đông Hán đến Tây Tấn đều đã được thực hiện tại Lạc Dương. Những Kinh Điển được Phiên Dịch vào thế kỉ V và các vị tăng Ấn Độ đến Trung Quốc như Khang Tăng Khải, Trúc Pháp Hộ, Phật Đồ Trừng, Bồ Đề Lưu Chi, Lặc Na Ma Đề, Phật Đà Phiến Đa, v.v... đều có quan hệ mật thiết với Lạc Dương. Sau khi nhà Bắc Ngụy mất, Lạc Dương cũng theo đó mà suy vi. Mãi đến đời Đường, Lạc Dương mới cùng với Trường an được gọi chung là Nhị kinh. Vũ tắc thiên xây dựng chùa Phật Thụ kí và chùa Đại vân, các Tông Phái Phật giáo được phục hưng và phát triển; nhưng sau Pháp Nạn Hội Xương và các cuộc chiến loạn ở cuối đời Đường, Lạc Dương lại rơi vào trạng huống suy vi và trở thành 1 Đô Thị bình thường.