Khôn Hậu

《坤厚》 kūn hòu

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: chỉ cho đại địa sâu dày, hay chỉ riêng cho đại địa, đất, đối với trời. Như trong bài () của Tằng Củng (, 1019-1083) nhà Tống có câu: “Cái phục ngộ Hoàng Đế Bệ Hạ càn cang độc đoán, Khôn Hậu kiêm dung (, cúi mong gặp Hoàng Đế Bệ Hạ trời cao độc nhất, đất dày khoan dung).” Hay trong Pháp Hoa Kinh Thọ Thủ (, Tục Tạng Kinh Vol. 32, No. 623) quyển 10 có đoạn: “Kim Bồ TátViên Thông Diệu Thể ký năng minh chiếu, hựu năng thừa thọ hữu Khôn Đạo yên, Khôn Hậu tải vật, cố linh cầu giả tiện sanh hàm hoằng quang đại đoan chánh hữu tướng chi nữ dã (便, nay Bồ Tát lấy thể mầu Viên Thông mới có thể chiếu sáng, lại có thể vâng chịu đạo của đất vậy; đất dày chứa vật, cho nên người cầu nguyện bèn sanh nữ nhân có tướng đoan trang, ánh sáng rực rỡ).”