Khôn Nghi

《坤儀》 kūn yí

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: có ba nghĩa khác nhau. (1) Chỉ cho đại địa. Như trong bài thơ Đáp Lô Kham () của Lưu Côn (, 270-317) nhà Tấn có câu: “Càn Tượng đống khuynh, Khôn Nghi chu phú (, trời cao mái nghiêng, đất cả thuyền che).” Hay trong Cựu Đường Thư (), phần Âm Nhạc Chí () 3 lại có câu: “Đại hỉ Khôn Nghi, chí tai Thần Huyện (, lớn thay đại địa, to thay Thần Huyện [Trung Hoa]).” (2) Nhà tướng số lấy Ngũ Nhạc (, tức 5 ngọn núi lớn, gồm Đông Nhạc Thái Sơn [] ở Thái An [], Sơn Đông []; Nam Nhạc hành sơn [] ở Hành Sơn [], Hồ Nam []; Tây Nhạc Hoa Sơn [西] ở Hoa Âm [], Thiểm Tây [西]; Bắc Nhạc Hằng Sơn []Đại Đồng [], Sơn Tây [西]; và Trung Nhạc Tung Sơn [] ở Đăng Phong [], Hà Nam []), Tứ Độc (, tức 4 con sông lớn, gồm Trường Giang [], Hoàng Hà [], Hoài Hà [] và Tế Thủy []) trên mặt đất tỷ dụ cho 5 giác quan và các bộ phận trên khuôn mặt con người; cho nên gọi dung mạo, bề ngoài của con người là Khôn Nghi. (3) Cũng như mẫu nghi thiên hạ, phần lớn được dùng để xưng tụng hoàng hậu, được xem như là tiêu biểu, mực thước cho người mẹ của thiên hạ. Như trong bài Úy Thái Hậu Biểu () của Vương An Thạch (, 1021-1086) nhà Tống có câu: “Phương chánh Khôn Nghi chi vị, thượng đồng càn thí chi nhân (, mới đúng mẫu nghi cương vị, trên giống trời ban lòng nhân).”