Khánh Hỉ
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
I. Khánh Hỉ. Do nghe Phật Pháp mà vui mừng. Tức là người Niệm Phật có đầy đủ lòng tin, Quyết Định ngay đời này có thể trụ nơi quả vị Bất Thoái của Chính Định Tụ, nhờ đó mà tràn đầy niềm vui... (xt. Hoan Hỉ)
II. Khánh Hỉ. Phạm:Ànanda. Dịch âm: A nan, An Nan Đà. Một trong 10 vị Đệ Tử lớn của đức Phật. Kinh Đại Bát Nhã phần nhiều dùng tên Khánh Hỉ, chứ ít dùng tên A nan. (xt. A Nan).
II. Khánh Hỉ. Phạm:Ànanda. Dịch âm: A nan, An Nan Đà. Một trong 10 vị Đệ Tử lớn của đức Phật. Kinh Đại Bát Nhã phần nhiều dùng tên Khánh Hỉ, chứ ít dùng tên A nan. (xt. A Nan).