Khánh Diệu

《慶耀》 qìng yào

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Keiyō, ?-?: vị tăng của Thiên Thai Tự Môn Tông () Nhật Bản, sống vào khoảng giữa và cuối thời Bình An, húy Khánh Diệu (耀), thông xưng là Khánh Diệu Dĩ Giảng (耀), hiệu là Hương Tập Phòng (), xuất thân vùng Phi Điểu (, Asuka), Đại Hòa (, Yamato, thuộc Nara-ken []). Ông là văn nhân, cũng là người rất giỏi về Phạn văn. Năm 1073, khi Thành Tầm (, Shōjin) sang nhà Tống, có mang theo sách của Khánh Diệu; sách này được người Tống khen ngợi, từ đó tiếng tăm của ông được mọi người biết đến. Đến năm 1076, ông theo Lại Hào () đến đăng đàn thọ phép Quán Đảnh ở Đường Viện của Viên Thành Tự (, Onjō-ji). Vào năm 1101, khi Bạch Hà Thượng Hoàng (, Shirakawa Jōkō) mở Đạo Tràng giảng thuyết tại Điểu Vũ Ly Cung (), ông Đảm Đương các thư tịch. Trước tác của ông có Di Lặc Bồ Tát Họa Tượng Tập () 1 thiếp.