Khách Trần
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Phạm: Akasmàt-kleza. Cũng gọi Khách Trần Phiền Não. Đối lại: Tự tính thanh tịnh. Tức là Phiền Não. Phiền Não vốn chẳng phải là vật có sẵn trong tâm tính, nhưng là do Mê Lí mà khởi lên, cho nên gọi là Khách; làm cho tâm tính nhơ nhớp giống như bụi bặm làm bẩn đồ vật, cho nên gọi là trần. Bản tính Chúng Sinh vốn thanh tịnh, nhưng do những Hiện Tượng bên ngoài khiến cho đối cảnh sinh mê mà tâm dấy lên Phiền Não. Chú Duy Ma Kinh quyển 5 (Đại 38, 378 trung), nói: Tâm gặp duyên bên ngoài, Phiền Não liền nổi lên, nên gọi là Khách Trần. Lại chữ trần(bụi) vốn là cái rất nhỏ bé của sắc thể, cho nên dùng nó để ví dụ cho Phiền Não như những hạt bụi không chỗ nào mà không có, cùng khắp cả ba nghìn Đại Thiên Thế Giới, người tu đạo cần phải trừ bỏ Khách Trần này mới có thể thành Thánh Quả. Phẩm Như Lai Thọ Lượng trong kinh Tối thắng vương quyển 1 (Đại 16, 407 thượng), nói: Các hoặc Phiền Não đều là Khách Trần; Pháp Tính là chủ, không có đi lại. Kinh Thủ lăng nghiêm quyển 1 (Đại 19, 109 hạ), nói: Tất cả Chúng Sinh không thể thành Bồ Đề và A La Hán là đều do Khách Trần Phiền Não làm Mê Hoặc. Ngoài ra, theo luận Phật Tính quyển 4, thì Khách Trần Phiền Não gồm có 9 loại là Tùy miên Tham Dục Phiền Não, Tùy miên sân, Tùy miên si, Tham Sân Si đẳng cực trọng thượng tâm hoặc(Tâm do Tham Sân Si làm Mê Hoặc nặng nề), Vô Minh trụ địa, Kiến đế sở diệt, Tu tập sở diệt, Bất Tịnh địa và Tịnh Địa hoặc. [X. kinh Lăng già Q. 7.; kinh Duy Ma Q. trung; luận Đại tì Bà Sa Q. 4.].