Hưng Viên

《興圓》 xìng yuán

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Kōen, 1263-1317: vị tăng của Thiên Thai Tông Nhật Bản, sống vào cuối thời Liêm Thương, húy là Hưng Viên (), hiệu Nghiêu Quang Phòng (), Truyền Tín Hòa Thượng (), xuất thân vùng Việt Hậu (, Echigo), họ Bình (). Năm 1278, ông Xuất Gia, sau đó theo học các Pháp Môn của Hiển, Mật và Giới với Huệ Khải () ở Kim Quang Viện (), vùng Đông Sơn (, Higashiyama), Sơn Thành (, Yamashiro). Đến năm 1305, ông có chí muốn tái Hưng Viên Đốn Giới của Tỷ Duệ Sơn (, Hieizan) và năm 1316 thì ẩn tu trong núi trong vòng 12 năm. Trong khoảng thời gian này, vào năm 1310, nhóm Đệ Tử của ông gồm Quang Tông (), Viên Quán (), v.v., bắt đầu tiến hành An Cư Kiết Hạ ở Thần Tạng Tự () trong khuôn viên Tỷ Duệ Sơn. Ông phục Hưng Viên Đốn Giới để làm luật nghi cho Tăng ChúngNhất Hướng Đại Thừa Tự (), và hình thành hệ thống Pháp Môn Giới Quán Đảnh từ thời Huệ Tầm () trở đi. Mặt khác, ông còn tận lực tái tạo các ngôi nhà trên Tỷ Duệ Sơn. Trước tác của ông có Nhất Hướng Đại Thừa Tự Hưng Long Thiên Mục Tập () 3 quyển, Viên Đốn Bồ Tát Giới Thập Trọng Tứ Thập Bát Hành Nghi Sao () 1 quyển, Giới Quán Đảnh Thập Lục Thiếp Khẩu Quyết () 16 quyển, v.v.

Hưng Viên. Từ Điển Phật Học Vibudra. https://www.vibudra.org/glossary/thuatngu/hung-vien. Truy cập 07/04/2026.