Hổ Kheo Thiệu Long

《虎丘紹隆》 hǔ qiū shào lóng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Kukyū Shōryū, 1077-1136: vị tăng của Lâm Tế Tông Trung Quốc, người Huyện Hàm Sơn, Hòa Châu (, Tỉnh An Huy). Ban đầu ông Xuất Gia ở Phật Từ Viện () trong huyện, rồi đến Tham Học với Tịnh Từ Sùng Tín () ở Trường Lô () cũng như một số Thiền tượng khác như Trạm Đường Văn Chuẩn () ở Bảo Phong (), Tử Tâm Ngộ Tân () ở Hoàng Long () và cuối cùng kế thừa dòng pháp của Viên Ngộ Khắc Cần (). Ông theo hầu thầy suốt 20 năm trường, sau đó trở về cố hương, rồi bắt đầu Khai Đường Thuyết Pháp ở Khai Thánh Thiền Viện () vùng Hòa Châu. Về sau, ông chuyển đến sống một số nơi khác như Chương Giáo Thiền Viện () ở Tuyên Châu (, Tỉnh An Huy), Linh Nham Thiền Tự () ở Hổ Kheo Sơn () thuộc Phủ Bình Giang (, Tỉnh Giang Tô). Chính trong khoảng thời gian này, ông đã cùng với Nhược Bình () biên tập các Ngữ Lục của Khắc Cần. Vào ngày mồng 8 tháng 5 năm thứ 6 (1136) niên hiệu Thiệu Hưng (), ông Thị Tịch, hưởng thọ 60 tuổi đời và 45 Hạ Lạp. Môn nhân Từ Thoại () biên tập cuốn Hổ Kheo Long Hòa Thượng Ngữ Lục () 1 quyển.