Hê Rô Ca Minh Vương
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Hê rô ca, Phạm: Heruka. Tạng:Dges-pa rjo-rje. Trong Mật giáo, vị tôn này là Hóa Thân của đức Phật A Súc (Phạm: Akwobhyabuddha). Hê Rô Ca Minh Vương còn có nhiều tên gọi khác như: Hô Kim Cương (Phạm: Hevajra), Giác đầu (Phạm:Buddhakapàla), Tối thắng (Phạm:Sambara), Thất vô tận (Phạm:Saptàkwara), Đại huyễn (Phạm: Mahàmàyà), v.v...… Hình Tượng vị này phần nhiều là màu xanh, nhe răng, thè lưỡi, có ba mắt, mặc áo da hổ hoặc da rắn, đầu đội mũ, trên mũ có tượng Phật A Súc, đầu nghiêng về phía trái, thường che chở Chúng Sinh, không để Ác Ma xâm hại. Tín Ngưỡng Hê rô ca bắt đầu vào khoảng thế kỉ VIII Tây lịch, đến khoảng thế kỉ IX thì ngài Trí Quang (Phạm:Jĩànapàda) có soạn Hê rô ca Thành Tựu pháp (Phạm: Heruku-sàdhana) của Kim Cương Giới và Thai Tạng Giới. Ở Tây tạng, vị tôn này cũng rất được Sùng Bái, đã có nhiều đền thờ Hê rô ca và trong Đại Tạng Kinh Tây tạng cũng có chép Thành Tựu pháp Hê rô ca. Cứ đó mà suy, ta có thể biết, Tín Ngưỡng Hê rô ca đã rất thịnh hành ở khoảng thế kỉ VIII, đồng thời, có thể đã có quan hệ mật thiết với Tín Ngưỡng Văn thù. Thời gần đây, người ta đã tìm thấy nhiều pho tượng Hê rô ca ở Tây tạng và ở các vùng chung quanh. [X. Nebesky-Wojkowitz; Oracles and Demons of Tibet].