Hạnh Tây

《幸西》 xìng xī

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Kōsai, 1163-1247: vị Tăng của Tịnh Độ Tông sống vào khoảng đầu và giữa thời Liêm Thương, Tổ của Nhất Niệm Nghĩa (), húy là Hạnh Tây (西), thường được gọi là A Ba Thánh Nhân (), hiệu là Thành Giác Phòng (), Chung Hạ Phòng Thiếu Phụ (), hay Chung Bổn Phòng Thiếu Phụ (), hoặc Kim Bổn Phòng Thiếu Phụ (). Ông vốn là vị Tăng của Thiên Thai Tông trên Tỷ Duệ Sơn, nhưng đến năm 1198 thì quy y theo Nguyên Không () và học Tịnh Độ Giáo. Vào năm 1204, ông ký tên vào bản Bảy Điều Răn Dạy, rồi năm 1207 nhân vụ pháp nạn năm Kiến Vĩnh () ông bị lưu đày đến vùng A Ba (, Awa), rồi đến năm 1227 lại bị lưu đày thêm lần nữa đến vùng Nhất Khi (, Ichizaki), có thuyết cho là vùng Y Do [, Iyo]) trong vụ pháp nạn Gia Lộc (祿). Vì ông cùng với nhóm Hành Không chủ xướng Nghĩa Nhất Niệm, nên xảy ra cuộc tranh luận trong nội bộ giáo đoàn của Nguyên Không, và bị nhóm Biện Trường () phê phán gắt gao. Về sau tương truyền ông đến Bố Giáo ở địa phương Lật Nguyên (, Kurihara) thuộc vùng Hạ Tổng (, Shimōsa). Trước tác của ông để lại có Huyền Nghĩa Phần Sao () 1 quyển, Kinh Sư Thiện Đạo Hòa Thượng Loại Tụ Truyện () 1 quyển.