Hạc Lâm

《鶴林》 hè lín

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Bạch Hạc Lâm, Bạch lâm, Hộc lâm. Chỉ cho rừng Sa la song thụ ở gần sông Bạt Đề, thành Câu Thi Na Yết La, Ấn Độ, là nơi đức Phật vào Niết Bàn. Cứ theo kinh Đại Bát Niết Bàn hậu phần quyển thượng chép, thì khi đức Thế Tôn vào Niết Bàn, rừng Sa la rủ lá che thân Như Lai, lá các cây Sa la biến thành trắng như chim hạc, bởi thế có tên Hạc Lâm. Lại vì đức Thế Tôn Nhập Diệt ở rừng này nên danh từ Hạc Lâm được dùng để chỉ cho việc Phật vào Niết Bàn. Ngoài ra, cứ theo Đại bát Niết Bàn Kinh Nghĩa Kí quyển 1, thì có 2 thuyết về Nguyên Nhân cây Sa la biến thành màu trắng.
1. Màu trắng là tướng chết của cây, biểu thị sự Nhập Diệt của bậc Thánh.
2. Màu trắng là gốc của các màu, hàm ý đức Phật vào Niết Bàn là trở về nguồn gốc. Đến đời sau, khu vườn của chúng tăng ở cũng được gọi Hạc Lâm hoặc Hạc uyển. [X. kinh Đại Bát Niết Bàn Q. 1. (bản Bắc); Ma Ha Chỉ Quán Q. 1. phần trên, Q. 7. phần trên; Đại Bát Niết Bàn Kinh Tập Giải Q. 3.; Chỉ Quán phụ hành truyền hoằng quyết Q. 1. phần
1. Quảng Hoằng Minh Tập Q. 20.]
. (xt. Sa La Thụ).