Đoạn Kiều Diệu Luân

《斷橋妙倫》 duàn qiáo miào lún

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Donkyō Myōrin, 1201-1261: vị tăng của Phái Dương Kì và Phái Phá Am thuộc Lâm Tế Tông Trung Quốc, hiệu là Đoạn Kiều (), hay còn gọi là Tùng Sơn Tử (), người Hoàng Nham Tùng Sơn (), Đài Châu (, Tỉnh Triết Giang), họ là Từ (). Năm lên 18 tuổi, ông Xuất Gia ở Quảng Huệ Viện () vùng Vĩnh Gia (, Tỉnh Triết Giang), rồi sau đó du phương Hành Cước. Đầu tiên ông đến tham vấn Cốc Nguyên Nguyên Đạo (), có chỗ sở ngộ, sau đó gặp được Vô Chuẩn Sư Phạm () ở Tuyết Đậu Sơn () và cuối cùng kế thừa dòng pháp của vị này. Khi Sư Phạm chuyển đến Kính Sơn () và Dục Vương Sơn () thì ông đi theo hầu. Vào tháng 3 năm đầu (1242) niên hiệu Thuần Hựu (), ông đến trú trì Thoại Phong Kỳ Viên Tự () ở Đài Châu, rồi sống qua một số chùa khác như Thoại Nham Tịnh Độ Thiền Tự (), Quốc Thanh Tự ()Thiên Thai Sơn (, Tỉnh Triết Giang), Tịnh Từ Tự () ở Phủ Lâm An (, Tỉnh Triết Giang). Vào ngày 25 tháng 4 năm thứ 2 (1261) niên hiệu Cảnh Định (), ông Thị Tịch, hưởng thọ 61 tuổi đời và 44 Hạ Lạp. Hai vị Thị Giả của ông là Văn Bảo () và Thiện Tĩnh () biên tập bộ Đoạn Kiều Hòa Thượng Ngữ Lục () 2 quyển.