Định Tán Nhị Thiện
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Định Thiện và Tán Thiện, gọi tắt: Định tán. Định Thiện là lắng tâm dứt trừ các ý niệm tạp nhạp, Tán Thiện là đoạn diệt điều ác tu các hạnh lành. Đây là 2 loại thiện do ngài Thiện Đạo chủ trương để cầu vãng sinh Tịnh Độ. Trong 16 pháp quán như Thủy quán, Bảo Thụ Quán, Tượng quán, Phổ quán, Tạp tưởng quán v.v... nói trong kinh Quán vô lượng thọ, thì ngài Thiện Đạo cho rằng 13 pháp quán trước là dùng định tâm Quán Tưởng về y báo, chính báo của cõi Tịnh Độ, cho nên gọi là Định Thiện. Còn 3 pháp quán sau là dùng Tán Tâm tu tập các hạnh 3 phúc, 9 phẩm, cho nên gọi là Tán Thiện. Định Thiện và Tán Thiện là nhân của sự vãng sinh, Thệ Nguyện của đức Phật A di đà là thắng duyên của sự vãng sinh; khi nhân và duyên hòa hợp thì được quả vãng sinh. Ngoài ra, Căn Cơ có thể tu Định Thiện gọi là Định cơ; Căn Cơ không có khả năng tu Định Thiện mà chỉ có thể tu tập các hạnh Tán Thiện, thì gọi là Tán Cơ. Định cơ, Tán Cơ bao nhiếp hết thảy Chúng Sinh. [X. Quán kinh Huyền Nghĩa Phần].