Địa Ngục Biến

《地獄變》 dì yù biàn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Địa Ngục Biến tướng, Địa Ngục đồ, Địa Ngục hội. Bức tranh vẽ những cảnh tượng Địa Ngục để mọi người trông thấy, gọi là Địa Ngục Biến, mục đích khuyên người làm thiện tránh ác. Loại tranh này xuất hiện đầu tiên ở chùa Thạch Quật thôn A chiên đa (Ajantà) bên Ấn Độ. Tại Trung Quốc từ đời Đường trở về sau loại tranh này rất thịnh hành và Ngô đạo tử là người nổi tiếng nhất về loại tranh này. Năm Khai nguyên 24 (736) đời Đường, Ngô đạo tử vẽ Địa Ngục Biến trên vách chùa Cảnh công, sau khi xem, những người ở kinh đô đều sợ hãi không dám ăn thịt và các nhà đồ tể ở Lưỡng đô (Đông đô, Tây đô) phải đổi nghề. Cứ theo Lịch đại danh họa kí nói, thì Trương hiếu sư, Trần tĩnh nhãn, Lư lăng già, Lưu a tổ v.v... đều có vẽ tranh Địa Ngục trên vách các chùa viện và hiện vẫn còn. Ngoài ra, Viên đốn Quán Tâm Thập Pháp Giới đồ, Tam Giới Lục Đạo Luân Hồi đồ v.v... cũng được lưu hành rất rộng ở đương thời. [X. kinh Chính Pháp Niệm Xứ Q. 48.; Hữu Bộ tì nại da tạp sự Q. 17.; Phật Tổ Thống Kỉ Q. 40.; Thiên Trúc Biệt Tập Q. 2. (Tuân thức); Long thư tăng quảng Tịnh Độ văn Q. 8. (Vương nhật hưu)].