Đầu Địa

《投地》 tóu dì

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: gieo mình xuống đất, ném vật gì xuống đất, gieo toàn thân năm vóc xuống đất để Lễ Bái, bày tỏ sự Cung Kính tối thượng. Trong Ngoại Thích Truyện () của Hán Thư () có đoạn rằng: “Dĩ thủ tự đảo, dĩ đầu kích bích hộ trụ, tùng sàng thượng tự Đầu Địa, đề khấp bất khẳng thực (, lấy tay tự đâm, lấy đầu đập vào tường, trụ nhà, từ trên giường tự gieo mình xuống đất, khóc la chẳng chịu ăn).” Trong Phật Thuyết Phụ Mẫu Ân Trọng Nan Báo Kinh () có đoạn rằng: “Nhĩ thời, Như Lai hướng bỉ khô cốt, Ngũ Thể Đầu Địa, Cung Kính Lễ Bái (, lúc bấy giờ, đức Như Lai hướng về đống xương khô kia, năm vóc gieo xuống đất, Cung Kính Lễ Bái).” Cho nên, Ngũ Thể Đầu Địa () được xem như là hình thức Lễ Bái Cung Kính nhất trong Phật Giáo, xuất hiện trong một số Kinh Điển như trong Phật Bát Nê Hoàn Kinh () quyển hạ có câu: “Thái Tử Ngũ Thể Đầu Địa, Khể Thủ Phật túc (, Thái Tử năm vóc gieo xuống đất, cúi lạy Chân Phật)”; hay trong Phẩm Nhập Tự () của Thập Trụ Tỳ Bà Sa Luận () có đoạn: “Thị Tại Gia Bồ Tát nhược nhập Phật tự, sơ dục nhập thời, ư tự môn ngoại Ngũ Thể Đầu Địa (, vị Bồ Tát Tại Gia ấy nếu muốn vào chùa Phật, đầu tiên khi muốn vào thì phải năm vóc gieo xuống đất ở ngoài cửa chùa)”; hoặc như trong Thỉnh Quán Thế Âm Bồ Tát Tiêu Phục Độc Hại Đà La Ni Kinh () cũng có đề cập rằng: “Như Thị tam xưng Tam Bảo, tam xưng Quán Thế Âm Bồ Tát danh, Ngũ Thể Đầu Địa, hướng ư Tây phương (西, xưng Danh Hiệu Tam Bảo ba lần như vậy, xưng Danh Hiệu Quán Thế Âm Bồ Tát ba lần, năm vóc gieo xuống đất, hướng về phương Tây).” Câu “Phật cư Liên Tọa, cảm vong Đầu Địa chi cung ()” có nghĩa là đức Phật ngự trên tòa sen, đâu dám quên Cung Kính gieo mình xuống đất Đảnh Lễ.