Đạo Thúy

《道邃》 dào suì

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Dōsui, ?-?: vị tăng và là tổ thứ 7 (có thuyết cho là tổ thứ 8) của Thiên Thai Tông Trung Quốc, sống dưới thời nhà Đường, xuất thân Trường An (), họ Vương (). Lúc trẻ ông đã làm quan, đến chức Giám Sát Ngự Sử (); sau Xuất Gia, đến năm 24 tuổi thì thọ Cụ Túc Giới và chuyên tâm Học Giới luật. Trong khoảng niên hiệu Đại Lịch (, 766-779), ông theo làm môn hạ của Kinh Khê Trạm Nhiên (). Đến năm thứ 12 (796) niên hiệu Trinh Nguyên (), ông lên Thiên Thai Sơn, sống tại đó trong vòng 10 năm, chuyên giảng Kinh Pháp Hoa, Chỉ Quán, v.v.; sau đó ông kế thừa chức Thiên Thai Tọa Chủ. Vào năm đầu (805) niên hiệu Vĩnh Trinh (), ông truyền thọ giáo Nghĩa Thiên Thai cũng như Đại Thừa Bồ Tát Giới cho vị tăng Nhật Bản là Tối Trừng (, Saichō). Sau ông Thị Tịch tại Quốc Thanh Tự (), không rõ tuổi thọ bao nhiêu, và được ban Thụy Hiệu là Hưng Đạo Tôn Giả (). Người đời vẫn thường gọi ông là Chỉ Quán Hòa Thượng (). Môn nhân của ông có những nhân vật xuất chúng như Thủ Tố (), Quảng Tu (), Càn Thục (), v.v. Trước tác của ông có Đại Bát Niết Bàn Kinh Sớ Tư Ký () 10 quyển, Duy Ma Kinh Sớ Tư Ký () 3 quyển, Ma Ha Chỉ Quán Ký Trung Dị Nghĩa () 1 quyển.