Đạo Thuyên

《道詮》 dào quán

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Dōsen, 797-876: vị tăng của Tam Luận Tông Nhật Bản, sống vào đầu thời Bình An, húy là Đạo Thuyên (), xuất thân Võ Tàng (, Musashi). Ông Xuất Gia với Thọ Nhân (, Junin)Pháp Long Tự (, Hōryū-ji), học về Tam Luận với Huyền Diệu (耀, Genyō) của Đông Đại Tự (, Tōdai-ji)Chuyên Tu cả Mật Giáo. Vào năm 850, ông truyền giới Không Sát Sanh cho Nhân Minh Thiên Hoàng (, Nimmyō Tennō). Năm 854, ông làm giảng sư cho Tối Thắng Hội (), và đến năm 857 thì tiến hành Luận Nghị trước mặt Văn Đức Thiên Hoàng (, Montoku Tennō) với tư cách là Tọa Chủ. Ông rất kính ngưỡng Thánh Đức Thái Tử (, Shōtoku Taishi), đến năm 859 thì nhận sắc chỉ trùng tu Đông Viện (, tức Mộng Điện []) của Pháp Long Tự. Năm sau, ông kiến lập Phước Quý Tự (, Fukki-ji, tức Phú Quý Tự [, Fūki-ji]) và lui về ẩn cư tại đây. Đến năm 864, ông được cử làm chức Quyền Luật Sư và trước khi qua đời thì được bổ nhiệm làm Luật Sư. Trước tác của ông có Châm Hối Mê Phương Ký (), Nhân Minh Tứ Chủng Tương Vi Nghĩa () 1 quyển, Quần Gia Tránh Luận Toát Yếu (), v.v., nhưng tất cả đều bị tán thất.