Đẳng Lưu Thân
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cũng gọi Đẳng Lưu Pháp Thân. Một trong 4 loại Pháp Thân của Mật giáo. Mật giáo chia Pháp Thân của đức Đại Nhật Như Lai làm 4 loại là: Tự tính, Thụ Dụng, Biến hóa và Đẳng Lưu. Thân Đẳng Lưu là Hóa Thân của Phật giống với thân Chúng Sinh trong chín cõi (tức là trong 10 cõi thì trừ cõi Phật ra còn lại chín cõi là: Địa Ngục, ngã qủi, Súc Sinh, Tu la, cõi người, cõi trời, Thanh Văn, Duyên Giác và Bồ Tát). Cứ theo Chân Ngôn Danh Mục kí thì thân Đẳng Lưu là thân tùy theo loài mà biến hiện trongchíncõi, chứ không phải thể của Phật. Vì thân này Bình Đẳng và giống hệt như thân tướng Chúng Sinh trong 9 cõi nên gọi là Đẳng Lưu. Còn chỗ tạo tác hạnh nghiệp thì cũng tự nhiên như thế nên gọi là Pháp Thân. Nếu khi nhiếp 4 thứ Pháp Thân với các vị Tôn trong hội Mạn Đồ La thì đức Phật Tì Lô Giá Na là Tự tính thân, các đức Phật ở bốn phương là Thụ Dụng Thân, các Bồ Tát Kim Cương, Liên Hoa v.v... là Biến Hóa Thân, còn Đẳng Lưu Thân thì chỉ cho các chúng Kim Cương Bộ ngoài. [X. Kim Cương đính kinh Du Già Thập Bát Hội chỉ qui; luận Bồ Đề Tâm; Ngũ Luân Cửu Tự Bí Mật thích; Tứ chủng Pháp Thân nghĩa]. (xt. Tứ Chủng Pháp Thân).