Đăng Chỉ Nhân Duyên Kinh

《燈指因緣經》 dēng zhǐ yīn yuán jīng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Có 1 quyển, do ngài Cưu Ma La Thập dịch vào đời Hậu Tần, thu vào Đại chính tạng tập 16. Nội dung nói về Nhân Duyên của ngài Đăng chỉ, con của một vị Trưởng giả ở thành Vương xá, Xuất Gia tu đạo và Chứng Quả A La Hán để chỉ dạy Chúng Sinh gieo trồng căn lành trong ruộng phúc Thù Thắng, thì sẽ được hưởng sự an vui ở cõi người, cõi trời và cuối cùng được vào Niết Bàn.