Đàm Vô Tối

《曇無最》 tán wú zuì

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Vị tăng sống vào thời Bắc Ngụy, người Vũ an (Hà nam) họ Đổng. Sư Xuất Gia từ thủa nhỏ học thông kinh, luật, luận và Nho học, rất được người đời kính trọng. Mới đầu, sư giảng về giới luật ở chùa Sùng tôn tại Hàm đan, sau vâng sắc chỉ của vua đến trụ trì chùa Dung giác ở Lạc Dương, tuyên giảng các kinh Niết Bàn, Hoa nghiêm. Ngài Bồ Đề Lưu Chi rất tôn kính sư, khen ngợi là Đông Độ Bồ Tát và dịch bộ Đại Thừa Nghĩa Chương của sư ra tiếng Phạm rồi truyền về Thiên Trúc, các vị Sa MônThiên Trúc gọi sư là Đông Độ Thánh Nhân. Khoảng năm Chính quang, vua Hiếu Minh Đế mời sư cùng với đạo sĩ Khương bân tranh luận về niên đại trước sau của Phật giáo và Lão giáo, Khương bân chịu thua nên bị lưu đày. Trong công cuộc trung hưng Phật giáo Trung Quốc, sư đã có những cống hiến rất to lớn. Sau không biết sư tịch ở đâu. [X. Tục Cao Tăng Truyện Q. 23.; Lạc Dương Già Lam Kí Q. 4.].