Đàm Hoa

《曇花》 tán huā

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: từ gọi tắt của hoa Ưu Đàm Bạt La (Sanskrit: udumbara, udumbara, Pāli: udumbara ), hay Ô Đàm Bát La Hoa (), Ô Đàm Bát La Hoa (), Ưu Đàm Ba Hoa (), Ưu Đàm Hoa (), Uất Đàm Hoa (); ý dịch là Linh Thoại Hoa (), Không Khởi Hoa (), Khởi Không Hoa (). Nó là loại Thực Vật có hoa ẩn tàng thuộc khoa Dâu, tên khoa học là Ficus glomerata, sanh sản ven chân núi Hỷ Mã Lạp Nhã Sơn (, Himalaya), cao nguyên Đức Can (), Tư Lí Lan Tạp (), v.v. Thân cây cao hơn 3 tấc, lá có hai loại: phẳng trơn và thô nhám, đầu nhọn, thon dài, đều có chiều dài từ 10-18 phân. Nó có 2 loại hoa đực và cái, hoa xòe to như đấm tay, hoa búp như ngón tay cái, nở ra từ cành cây hơn 10 bông; tuy có thể ăn được nhưng mùi vị không ngon. Căn cứ vào Huệ Lâm Âm Nghĩa () quyển 8 cho biết rằng: “Ưu Đàm Hoa, Phạn ngữ cổ dịch ngoa lược dã; Phạn ngữ chánh vân Ô Đàm Bạt La, thử vân Tường Thoại Linh Dị, thiên hoa dã; Thế Gian vô tỉ hoa; nhược Như Lai hạ sanh, Kim Luân Vương xuất hiện Thế Gian, dĩ đại phước đức lực cố, cảm đắc thử hoa xuất hiện (, Hoa Ưu Đàm là từ dịch tắt sai lầm ngày xưa của tiếng Phạn, tiếng Phạn đúng là Ô Đàm Bạt La, Tàu gọi là Tường Thoại Linh Dị [loại hoa mang lại điềm lành linh dị], là hoa Trời, loại hoa trên đời không gì sánh bằng; nếu Như Lai hạ sanh, bậc Kim Luân Vương [Chuyển Luân Thánh Vương] sẽ xuất hiện trên Thế Gian; vì Ngài có oai lực phước đức to lớn, nên có thể Cảm Ứng loài hoa này xuất hiện).” Hơn nữa, do vì nó hiếm có và khó gặp, trong Kinh Điển Phật Giáo thường ví hoa Ưu Đàm với việc khó gặp được đức Phật xuất hiện giữa đời. Như Vô Lượng Thọ Kinh (, Taishō 12, 266) quyển thượng có giải thích rằng: “Vô lượng ức kiếp nan trị nan kiến, do linh thoại hoa thời thời nãi xuất (, vô lượng ức kiếp khó gặp, khó thấy, giống như hoa Linh Thoại thỉnh thoảng mới xuất hiện)”. Hay như Pháp Hoa Văn Cú (, Taishō No. 1718) cũng cho rằng: “Ưu Đàm Hoa giả, thử ngôn Linh Thoại, tam thiên niên nhất hiện, hiện tắc Kim Luân Vương xuất (, Hoa Ưu Đàm, Tàu gọi là Linh Thoại, ba ngàn năm mới xuất hiện một lần, hiện tất Kim Luân Vương ra đời).” Tại Ấn Độ, từ thời đại Phệ Đà (Sanskrit: Veda, ) cho đến ngày nay, lá của nó được dùng làm cây bảo vệ trừ Tà Ma, hay làm củi đốt trong lúc tế tự. Trong Phật Giáo, cây Bồ Đề thành đạo của 7 đức Phật thời Quá Khứ đều khác nhau, riêng cây Ưu Đàm Bạt La là cây Bồ Đề thành đạo của vị Phật thứ 5, Câu Na Hàm Mâu Ni (Sanskrit: Kanakamuni, Pāli: Konāgamana ). Hoa Ưu Đàm là loại hoa ngàn năm mới nở một lần; cho nên nó có mùi thơm tuyệt diệu hơn tất cả loài hoa khác. Cũng vậy, giáo Pháp của Đức Phật luôn tỏa sáng và thơm ngát đến mọi người. Những ai lắng nghe và thực hành giáo pháp ấy thì sẽ có được An Lạc, giải thoát nhờ hương thơm đó. Và từ đó vị ấy có thể đem hương thơm ấy ban phát, chia xẻ với mọi người chung quanh. Như trong Phẩm Phương Tiện (便) của Diệu Pháp Liên Hoa Kinh (Sanskrit: Saddharma-puṇḍarīka,) có câu: “Phật cáo Xá Lợi Phất, Như Thị Diệu Pháp, chư Phật Như Lai, thời nãi thuyết chi, như Ưu Đàm Bát Hoa, thời nhất hiện nhĩ (, Phật bảo Xá Lợi Phất rằng pháp mầu như vậy, chư Phật Như Lai, chỉ thuyết một lần; như Hoa Ưu Đàm, chỉ xuất hiện một lần thôi).” Hoặc như trong Đại Trí Độ Luận () cũng khẳng định rõ rằng: “Phật Thế nan trị, như Ưu Đàm Ba La thọ hoa, thời thời hữu nhất, kỳ nhân bất kiến (, trên đời khó gặp được Phật, như hoa cây Ưu Đàm Ba La, thỉnh thoảng mới có một lần, người thường không thấy được).” Vì vậy trong dân gian cũng như văn học xuất hiện thuật ngữ “Đàm Hoa Nhất Hiện (, Hoa Ưu Đàm chỉ xuất hiện một lần).” Đại Bát Nhã Ba La Mật Đa Kinh (, Taishō No. 220) cho chúng ta biết rõ thêm rằng: “Nhân Thân vô thường, phú quý như mộng, Chư Căn bất khuyết, chánh tín thượng nan, huống trị Như Lai đắc văn Diệu Pháp, bất vi hy hữu như Ưu Đàm Hoa (, thân người vô thường, giàu sang như mộng, các căn đầy đủ, chánh tín lại khó, huống chi gặp Như Lai được nghe pháp mầu, không phải hy hữu như Hoa Ưu Đàm sao ?).” Trong bài thơ Na Tra (), Tô Triệt (, 1039-1112) nhà Tống có nêu rõ giá trị tối thượng của loại hoa này: “Phật như Ưu Đàm nan trị ngộ, Kiến Giả văn đạo xuất Sanh Tử (, Phật như Ưu Đàm khó gặp được, người thấy nghe đạo thoát Sanh Tử).” Hay như trong bài thơ Kỷ Hợi Tạp Thi () của Củng Tự Trân (, 1792-1841) nhà Thanh cũng có câu rằng: “Nan bằng Nhục Nhãn thức thiên nhân, khủng thị Ưu Đàm thị Hiện Thân (, khó nương mắt thịt biết trời người, e chính Ưu Đàm thị Hiện Thân).” Trong dân gian Trung Quốc, vẫn có những truyền thuyết về giấc mộng thấy Hoa Ưu Đàm, như trường hợp Tề Võ Đế Tiêu Trách (, tại vị 482-493) bị bệnh, nằm mộng thấy Hoa Ưu Đàm và được lành bệnh; cho nên, trong chiêm tinh bói toán, người ta thường xem giấc mộng Hoa Ưu Đàm là có điềm lành. Như trong Uyên Giám Loại Hàm () do nhóm Trương Thanh (, ?-1708) nhà Thanh biên soạn có đoạn: “Tề Cảnh Lăng Vương Tử Lương, đốc tín Thích Thị, Võ Đế bất dự, Tử Lương Khải tấn Sa Môn ư điện tiền tụng kinh, Võ Đế cảm mộng, kiến Ưu Đàm Bát Hoa ư Tử Lương án (殿, vua Cảnh Lăng Vương nhà Tề tên Tử Lương, thâm tín Phật Pháp, Võ Đế chẳng vui lòng; Tử Lương cung thỉnh Sa Môn tụng kinh trước điện; Võ Đế Cảm Ứng mộng thấy Hoa Ưu Đàm nơi án của Tử Lương).”