Đại Thừa Trang Nghiêm Bảo Vương Kinh

《大乘莊嚴寶王經》 dà chéng zhuāng yán bǎo wáng jīng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Phạm: Avalokitezvara-guịakàraịđa-vyùha. Tạng: Za-ma-tog-bkodpa. Cũng gọi Trang Nghiêm Bảo Vương kinh, gồm 4 quyển, do ngài Thiên tức tai dịch vào đời Tống, thu trong Đại chính tạng tập 20. Nội dung trình bày về sức uy thần hóa hiện củabồ tát Quán Tự TạiCông Đức của sáu chữ Đại minh Đà La Ni Án (oô) ma (ma) ni (ịi) bát nạp minh (padme) hồng (hùô). Nguyên bản tiếng Phạm hiện còn đã được ấn hành ở Calcutta (Ấn Độ) vào năm 1873. Còn về bản dịch Tây tạng thì theo truyền thuyết, khoảng thế kỉ IV, V Tây lịch, vua nước Tây tạng được nghe kinh này từ trong Hư Không, về sau mới sai đại thần Đoan Mĩ Tam Bồ Đề đến Népal thỉnh Bản Kinh tiếng Phạm về nước và dịch ra văn Tây tạng. [X. Chí Nguyên Pháp Bảo Khám Đồng Tổng Lục Q. 5.; W.W. Roekhill: The life of the Buddha]. (xt. Án Ma Ni Bát Di Hồng).