Đại Quang Minh Vương
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Đại Quang Minh, Phạm: Mahàprabhàsa; dịch âm: Ma Ha ba La Bà tu. Tên vị vua tiền thân của đức Thích Ca khi Ngài còn ở Nhân Vị tu hạnh Bồ Tát. Cứ theo phẩm Đại Quang Minh Vương thủy phát đạo Tâm Duyên trong kinh Hiền ngu quyển 3 chép, thời Quá Khứ vô lượng vô biên A Tăng Kì kiếp, ở cõi Diêm Phù Đề có một vị Đại vương tên là Đại Quang Minh, thông minh dũng cảm, đầy đủ đức tướng của một vị vua. Bấy giờ, có vị vua nước láng giềng, hiến hai con voi, vua Đại Quang Minh rất vừa ý, liền mời tượng sư Tán xà đến để huấn luyện voi. Luyện xong, vua cỡi voi ra ngoài thành. Voi trông thấy đàn voi ở trong ao sen, bèn chạy đến đuổi chúng vào rừng, làm vua bị thương nên vua rất giận. Vua cho triệu Tượng sư đến để khiển trách. Tượng sư mời vua xem cách ông ta dạy voi. Ông ta đem bảy viên sắt nóng bắt voi nuốt, nuốt xong, voi lăn ra chết, vua rất kinh ngạc và hối hận. Lúc đó, Tượng sư tâu vua: Thần chỉ có thể luấn luyện được thân voi chứ chưa huấn luyện được tâm voi, duy có Phật mới Điều Phục được cả thân và tâm. Nhà vua nghe xong liền phát tâm, nguyện tu Thành Phật và trải qua nhiều kiếp, tinh cần tu tập, cuối cùng đạt được quả Phật. Vua Đại Quang Minh thời ấy nay là đức Thích Ca, Tượng sư là ngài Xá Lợi Phất và con voi là ngài Nan Đà. Thuyết này thịnh hành ở nước Cưu tư bên Tây vực. Trong các bức bích họa ở hang núi Schlucht-hole tại nước Cưu tư (Kizil) hiện nay, có một bức tranh vẽ hình vua Đại Quang Minh ngồi xoạc chân trên lưng voi, hai tay nâng cành cây. Bức họa này có lẽ đã căn cứ vào tích truyện bản sinh nói ở trên mà có. Ngoài ra, phẩm Từ trong kinh Đại Phương Tiện Phật báo ân quyển 5, có chép truyện Tích Bản sinh của một vị vua Đại Quang Minh khác, nội dung hơi giống với truyện bản sinh của Nguyệt Quang Vương. [X. kinh Hiền ngu Q. 10. phẩm Đại Quang Minh thủy phát Vô thượng tâm; Đại Trang Nghiêm luận kinh Q. 9.; Kinh Luật Dị Tướng Q. 25., Q. 26.].