Đại Phật Đỉnh Mạn Đồ La

《大佛頂曼荼羅》 dà fú dǐng màn tú luó

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Nhiếp Nhất Thiết Phật đính Mạn Đồ La. Mạn Đồ La lấy Đại Phật đính làm vị Trung tôn mà kiến lập. Mạn Đồ La trong Giác thiền sao được căn cứ theo kinh Đại diệu Kim Cương mà vẽ như sau: Giữa hoa sen tám cánh dựng chày một chĩa làm ranh giới, Đại Phật đính tôn ngồi trên tòa sư tử giữa đài hoa, Kết Ấn Pháp Giới định, chung quanh có bảy báu, trên tám cánh hoa là tám Phật đính, kế đó là tám vị Đại Bồ Tát, cuối cùng là tám Đại Minh Vương, bốn góc đặt bốn vị Bồ Tát nội cúng dường, viện ngoài có bốn Bồ Tát ngoại cúng dường, bốn vị Nhiếp Bồ Tát, ở khoảng giữa các vị Bồ Tát này thì phối trí các vị trời tám phương. [X. Đồ Tượng Sao Q. 2.; Biệt Tôn Tạp Kí Q. 7.; Bí Tạng kim bảo sao Q. 6.; Bí sao vấn đáp Q. 2.].