Đại Nguyện

《大願》 dà yuàn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

I. Đại Nguyện. Chỉ cho tâm nguyện rộng lớn, sâu dày của chư Phật, Bồ Tát mong cho Chúng Sinh Thành Phật. Kinh Phóng quang Bát Nhã quyển 3 phẩm Vấn Tăng Na (Đại 8, 20 thượng), nói: Bồ TátChúng Sinh mà phát đại Thệ Nguyện rằng: Tôi tự sẽ tu đầy đủ sáu Ba La Mật, cũng sẽ khuyến hóa người khác tu đầy đủ sáu Ba La Mật.
II. Đại Nguyện. Chỉ cho Nguyện Lực Đại Bi. Tức là Nguyện Lực Đại Bi cứu độ tất cả Chúng Sinh; là sức Bản Nguyện của đức Phật A di đà. [X. kinh Thắng man Q. 12.; kinh Hoa nghiêm (bản dịch cũ) Q. 23.].