Đại Đường Tây Vực Cầu Pháp Cao Tăng Truyện

《大唐西域求法高僧傳》 dà táng xī yù qiú fǎ gāo sēng chuán

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Gồm 2 quyển, do ngài Nghĩa Tịnh soạn vào đời Đường. Gọi tắt: Tây vực cầu pháp Cao Tăng Truyện, Cầu pháp Cao Tăng Truyện, thu vào Đại chính tạng tập 51. Nội dung sách này là lược truyện của hơn sáu mươi vị tăng đi đến Ấn Độ và nước Thất Lợi Phật thệ (nay làSumatra) để cầu pháp trong khoảng 50 năm đầu đời Đường (từ năm Trinh quán 641 đến năm Thiên thu 691). Cuối sách có phụ thêm phần Tự truyện của ngài Nghĩa Tịnh. Ngoài ra cũng có truyện kí của một số vị tăng người Tân La. Sự ghi chép về con đường thông qua Tây tạng, Népal để vào Ấn Độ là một sử liệu quan trọng cho việc nghiên cứu Phật giáo Ấn Độ và sự giao thông Hoa, Ấn. [X. Phật Tổ Thống Kỉ Q. 39.; Nam hải kí qui Nội Pháp truyện Q. 1.; Khai Nguyên Thích Giáo Lục Q. 9., Q. 10.].