Đại Đường Tam Tạng Thủ Kinh Thi Thoại

《大唐三藏取經詩話》 dà táng sān zàng qǔ jīng shī huà

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Gồm 3 quyển. Không rõ soạn giả. Cũng gọi Đại đường Tam Tạng Pháp Sư Thủ Kinh kí. Sách có hai loại bản in:
1. Tân điêu đại đường Tam Tạng Pháp Sư Thủ Kinh kí, bản chữ lớn in vào đời Tống; thiếu mất quyển 2, còn quyển 1 thì thiếu phần đầu. Ngày xưa bản này được cất giữ ở chùa Cao sơn bên Nhật bản, nhưng nay đã đưa về văn khố Thánh quĩ ở Tô phong Đức Phú. Sau, La chấn ngọc phóng ảnh và đưa vào Tùng thư cát thạch am.
2. Đại Đường Tam Tạng Thủ Kinh Thi Thoại, là bản Cân sương in vào đời Tống, ngày xưa cũng được tàng trữ ở chùa Cao sơn tại Nhật bản, nhưng nay thuộc quyền sở hữu của Thái thượng hỉ thất lang. Quyển thượng thiếu tắc thứ 1, quyển trung thiếu tắc thứ
8. Năm Dân quốc thứ 5 (1916), La quán ngọc phóng ảnh lại; năm Dân quốc 14 (1925), Thương vụ ấn thư quán in bản xếp chữ. Hai bản in này đều thiếu, tên gọi tuy khác, nhưng thực thì là một sách. Sự tích Đường tăng đi thỉnh kinh đã xuất hiện rất sớm và đã lưu hành khá rộng từ trước thời Nam tống. Sách này gồm có 17 chương, mỗi chương gồm nhiều tiết, mỗi tiết có nêu thứ tự Mục Lục, là hình thức sách tiểu thuyết chia hồi sớm nhất. Nội dung văn tự dài ngắn không giống nhau, dài thì hơn nghìn chữ, ngắn thì dưới trăm chữ. Gọi là Thi thoại là vì ở cuối mỗi tiết đều kết thúc bằng mấy câu thơ, mà thơ là của những nhân vật trong truyện chứ không phải của Tác Giả. Đây là tác phẩm Đại Đường Tam Tạng Thủ Kinh Thi Thoại Thi thoại Duy Nhất của đời Tống còn sót lại. Bản phường có bản chữ lớn và Cân sương in chung.