Di Lặc Thượng Sinh Kinh Sớ

《彌勒上生經疏》 mí lēi shàng shēng jīng shū

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Gồm hai quyển, do ngài Khuy Cơ (632- 682) soạn vào đời Đường.Cũng gọi Quán Di Lặc thướng sinh kinh sớ,Di Lặc thướng sinh kinh thụy ứng sớ, Quán Di Lặc thướng sinh Đâu Suất Thiên Kinh Tán, thu vào Đại chính tạng tập 38. Bộ sách này chú thích kinh Quán Di Lặc Bồ Tát thướng sinh Đâu Suất Thiên do Thư Cừ Kinh Thanh dịch. Nội dung chia làm năm môn để giải thích văn kinh:
1. Phật thành quyền thực: Lần lượt bàn rõ về thân Phật: Pháp Thân, Báo Thân, Ứng thân. Đây là một loại Phật Thân luận.
2. Từ thị sở nhân: Giải thích nguyên do tại sao Di Lặc còn có tên là Từ thị và nhân Duyên Thành tựu quả vị của Ngài.
3. Thời phận hữu thù: Tường thuật về tên các kiếp, tuổi thọ v.v... của nghìn vị Phật xuất hiện trong Quá Khứ, hiện tại theo thời gian mà có sự khác nhau.
4. Vãng sinh nan dị: So sánh sự khó dễ trong việc sinh về Tịnh Độ phương tây của đức Phật A di đà và về cõi trời Đâu suất của Bồ Tát Di Lặc.
5. Vấn đáp Liệu Giản: Dùng hình thức vấn đáp để giải thích về tên họ của Bồ Tát Di Lặc và về các vấn đề khác v.v...