Di Lặc Đại Thành Phật Kinh
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Có một quyển. Một trong ba bộ kinh về Di Lặc, một trong sáu bộ kinh. Gọi tắt: Di Lặc Thành Phật kinh, do ngài Cưu Ma La Thập dịch, đưa vào Đại tạng tập 14. Trong các bộ kinh Di Lặc, kinh này hoàn chỉnh nhất, cả về hình thức lẫn nội dung cho nên mới dùng chữ Đại. Kinh này ghi lại việc đức Phật ở núi Ba sa thuộc nước Ma già đà trả lời câu hỏi của tôn giả Xá Lợi Phất về thời đại và Quốc Độ của Bồ Tát Di Lặc ra đời. Kinh này phần lớn giống với kinh Di Lặc Hạ Sinh. [X. Xuất Tam Tạng kí tập Q. 2.; Lịch Đại Tam Bảo Kỉ Q. 8.].