Chuyển Giáo Dung Thông
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Là tiếng dùng để biểu thị cái đặc trưng của thời Bát Nhã thứ tư trong năm thời phán giáo của tông Thiên thai. Nói đủ là Chuyển giáo Phó Tài Dung Thông đào thải. Từ ngữ này có xuất xứ từ Thiên Thai Tứ Giáo Nghi của Đế Quán. Trong hội Bát Nhã, các vị Thanh Văn Tu Bồ Đề, nhờ sức Phật Gia bị, đã thay đức Phật mà diễn nói Pháp Môn Bát Nhã cho các Bồ Tát nghe, gọi là Chuyển giáo. Dung Thông, là ý dung hội vô ngại, có nghĩa là Pháp Môn Bát Nhã nói hết thảy pháp đều là Ma Ha Diễn (Đại Thừa), Đại, Tiểu dung hợp, không hai không khác. Như nay thời Bát Nhã có việc Chuyển Giáo Dung Thông. Tiếng Phó Tài, đào thải là Thí Dụ hiển bày ý Phật. Chữ Phó Tài..... là lấy ý từ phẩm Tín Giải trong kinh Pháp hoa, tức Thanh Văn chuyển giáo hiển bày ý Phật là Pháp Tài Đại Thừa được trao phó cho Thanh Văn, cũng như ông Trưởng giả đem gia tài ủy thác cho đứa con nghèo cùng. Nhưng lí mầu nhiệm của Bát Nhã Đại Thừa nguyên chẳng phải là điều mà những người Thanh Văn biết được, song nhờ đức Phật Gia bị khiến họ vì các Bồ Tát mà diễn nói, cho nên phẩm Tín Giải bảo (Đại 9, 17 trung): Lãnh biết mọi vật, (...) mà không mong cầu lấy cho một bữa. Còn đào thải....., là ý rửa sạch các vật nhơ bẩn. Tức thời Phương Đẳng thứ ba nói cả bốn giáo sinh ra tình chấp có Đại, Tiểu khác nhau, cho nên ở thời Bát Nhã hiển bày Pháp Môn Đại, Tiểu Dung Thông mà quét sạch tình chấp. Đây cũng như nước sạch tẩy trừ sự cáu bẩn của vật, tức cái gọi là Pháp mở hội của Bát Nhã vậy. [X. kinh Đại phẩm Bát Nhã Q. 2. phẩm Tam giả, Q. 7. phẩm Vô sinh - luận Đại trí độ Q. 41. - Pháp Hoa Văn Cú Q. 6. phần dưới - Thiên Thai Bát Giáo Đại Ý - Chỉ Quán phụ hành truyền hoằng quyết Q. 10. đoạn 2 - Thiên Thai Tứ Giáo Nghi Tập Chú Q.thượng - Tứ giáo Tập Giải Q.thượng].