Chư Pháp Thật Tướng Di Danh

《諸法實相异名》 zhū fǎ shí xiāng yì míng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Trong các kinh luận, đối với Thể Tướng chân thực của hết thảy các pháp đều có các tên gọi bất đồng. Như kinh Niết Bàn gọi đó là Phật Tính, kinh Hoa nghiêm gọi là Pháp Giới, kinh Thắng man thì gọi là Như Lai Tạng, Tự tính Thanh Tịnh Tâm, kinh Đại phẩm Bát Nhã gọi là Bát Nhã, Pháp Tính, kinh Lăng già gọi là Bát Thức, kinh Thủ lăng nghiêm gọi là Thủ Lăng Nghiêm Tam Muội, kinh Pháp hoa gọi là Nhất đạo, Nhất Thừa, kinh Duy Ma gọi là Vô trụ, Thực tế v.v... Lại còn có các tên gọi như Đại Bồ Đề, Đại Niết Bàn, Tất kính không,Trung Đạo, Chân Như, Chân Đế, Đệ Nhất Nghĩa Đế, Chân thiện diệu sắc, Trung thực lí tâm, Vi diệu Tịch Diệt v.v... Tuy có các tên gọi khác nhau như trên, nhưng thực tướng chỉ là một lí. [X. luận Đại trí độ Q. 33. - Đại Thừa Huyền Luận Q. 3. - Pháp hoa kinh Huyền Nghĩa Q. 8. phần dưới, Q. 9. phần trên].