Chính Trực Xả Phương Tiện
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Có xuất xứ từ kinh Pháp hoa, tông Thiên thai dùng danh từ này để chỉ giáo pháp Nhất Thừa của Viên giáo. Theo sự giải thích của các nhà Thiên thai, thì chính, đối với bên cạnh mà nói - trực, đối với cong queo mà nói. Trong bốn giáo Tạng, Thông, Biệt, Viên, đã chẳng thiên về bên hai giáo Thông, Biệt, cũng chẳng quanh co trong năm thừa Nhân, Thiên, cho nên gọi là Chính Trực. Còn Phương Tiện, là chỉ cái phương pháp dắt dẫn Chúng Sinh đi vào chân thực. Do đó, lìa bỏ tất cả các Pháp Môn Phương Tiện, mà nói ngay vào giáo chân thực, gọi là Chính Trực Xả Phương Tiện, cũng tức là Viên giáo nói lên giáo pháp của một đời đức Phật, là pháp chân thực Thành Phật Duy Nhất. Pháp Hoa Văn Cú quyển 5 (Đại 34, 62 hạ), nói: Năm thừa là quanh co, chẳng phải ngay thẳng, Thông, Biệt thì lệch về bên cạnh mà chẳng phải chính, nay đều bỏ những cái thiên lệch quanh co ấy, mà chỉ nói một đạo Chính Trực vậy. Kinh Pháp hoa phẩm Phương Tiện (Đại 9, 10 thượng), nói: Đối với Bồ Tát, Chính Trực xả hương tiện, chỉ nói đạo vô thượng.