Chính Minh
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Trực tiếp giải bày rõ ràng minh Bạch Cái tôn chỉ chủ yếu, gọi là Chính Minh - còn khi giải bày Sự Lí của một việc mà gián tiếp thuyết minh Sự Lí của một việc khácđể chứng minh thêm, thì gọi là Bàng minh . Chẳng hạn như Tịnh Độ giáo từ xưa đến nay đều lấy ba kinh một luận là kinh Vô lượng thọ, kinh Quán vô luợng thọ, kinh A di đà và luận Vãng sinh, làm Kinh Điển Chính Minh, gọi là Chính y - còn lấy kinh Hoa nghiêm, kinh Pháp hoa, luận Đại Thừa khởi tín, luận Bảo tính, luận Thập Trụ tì Bà Sa v.v... làm Kinh Điển bàng minh, gọi là Bàng y. Song, trong Tịnh Độ giáo Nhật bản, vấn đề luận Thập Trụ tì Bà Sa nên được coi là luận điển Chính Minh hay bàng minh thì đã có sự tranh biện khá lâu, tổ Nguyên Không (1133-1212) của tông Tịnh Độ thì lấy luận Thập Trụ tì Bà Sa làm luận điển bàng minh của giáo Nghĩa Tịnh độ. Trong khi, tổ Thân Loan (1173- 1262) của Tịnh Độ Chân Tông thì coi nó là luận điển Chính Minh. Vì thế đến đời sau quan điểm dị biệt ấy đã trở thành một vấn đề trọng yếu liên quan đến Tông Thừa của Chân Tông. [X. Hán ngữ Đăng Lục Q. 1. - Chính y kinh luận (Thân Loan) - Tịnh Độ văn loại tụ sao].