Chính Mệnh
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Phạm: Samyag-àjìva. Pàli: Sammààjìva. Còn gọi là Đế thụ, Chính Mệnh đạo chi. Một trong tám đạo chính. Đệ Tử Phật y theo Chính Pháp khiến cho ba nghiệp thân khẩu ý trong sạch - xa lìa năm phương pháp mưu sinh xấu ác, như Chú Thuật, bói toán v.v... mà tìm cầu các vật nhu yếu cho cuộc sống như áo mặc, cơm ăn, thuốc thang và giường chiếu một cách đúng như Chính Pháp, thì gọi là Chính Mệnh. Lại tỉ khưu đi ăn xin để bảo tồn Pháp Thân tuệ mệnh, gọi là Chính Mệnh thực.